Mục Phảng đã được thả về, Mục Dương rốt cuộc chẳng còn gì phải kiêng dè.
Khí tức bùng lên dữ dội tựa như cơn bão càn quét tứ phía, khiến người ta cảm thấy ngạt thở.
Giữa tâm bão, râu tóc Mục Dương dựng ngược, trông hắn chẳng khác nào một con hổ vương đang cuồng nộ, sẵn sàng tung đòn chí mạng vào con mồi.
Ân Minh Ngọc bị trấn áp nằm rạp trên đất không thể động đậy, áp lực kinh khủng chèn ép khiến nàng khó lòng hít thở.




